Vàng thì vun vút leo cao
Đô la chẳng kém vèo vèo tăng theo
Chỉ thương cho phận dân nghèo
Cong lưng, méo mặt vậy mà chẳng no
****
Xã hội bàn toàn chuyện to
Vina(shin) nào đó lỗ vài tỷ đô
Lại còn cái chuyện ông bô(xít)
Rước vào tai họa nghìn người không ưa
****
Lương mới, có ai nhận chưa?
Mà ngoài kia thịt lên mười phần trăm
Rau cỏ cũng chạy phăm phăm
Dẫu vài xu cũng góp phần khó khăn
***
Trán vợ thêm vài nếp nhăn
Sữa con quay lại sữa mình vina(milk)
Thuốc lá, đành hút Thăng Long
Nghìn năm văn hiến, vừa tiền lại ngon
***
Xe không dám chạy bon bon
Làm xong về nghỉ, còn xăng, còn tiền
Bữa sáng xơi mì ăn liền
Thay cho bún phở, tốn tiền không ngon!
***
Giá điện rình rập “lên non”
Giá gas, giá gạo liệu còn chậm chân
Chỉ khổ vợ đứng tần ngần
Tiền nhà, tiền nước ưu phiền lắm thay…
***
Đêm thì muốn biến thành ngày
Thêm thời gian để kiếm vừa lỗ (mồm) thôi
Mặc cho vận đổi sao rời
Em là dân chỉ lo nồi cơm em
***
Ngó lên, trời vẫn tối nhem
Sương sa, tê tái trong lòng nghĩ suy
Tăng thì ta được cái gì
Mà sao ngột ngạt bồn bề âu lo…
***
Mong ngày ba bữa ấm no
Mặc cho mọi chuyện nhỏ to- mặc người
Bao năm thay đổi, tăng rồi
Mà sao vẫn một góc trời… tối tăm!
- Hoachinh -
Hà nội, ngày 11/11/2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét