Chào mừng đến với gia đình hoachinh
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phiếm luận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phiếm luận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Xin đừng thêm một Thiên An Môn

Hai mươi hai năm trước, một sự kiện lớn đã xảy ra tại Trung Quốc. Sự kiện Thiên An Môn.
Đây là một sự kiện mà rất nhiều người muốn quên đi nhất là với đất nước Trung Quốc, những người có người thân đã mất. Sự kiện này cũng là vết  đen nhơ nhuốc trong lịch sử  Trung Quốc, rất khó có thể gột mùi tanh của nó bởi nó được thấm bởi biết bao máu tươi của nhiều người dân, sinh viên vô tội…

Sự kiện Thiên An Môn ngày 4-6-1989 tại Trung Quốc
Ngày mai, người ta truyền tai nhau đi biểu tình để phản đối Trung Quốc liên tục gây hấn với Việt Nam sau hàng loạt hành động vi phạm chủ quyển, bất chấp luật pháp và quy ước quốc tế của Trung Quốc.

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

Lại chuyện rùa – Khi Phun Gỉ Sắt (PGS) quên lời xin lỗi…!

Đọc các bài báo này mới thấy cái ông Phun Gỉ Sắt (PGS) cứ  tự  phong mình là hiểu biết mà chẳng thấy xấu hổ gì cả!
Rõ ràng, năm 2007, ông PGS kia đã phải xin lỗi một ông khác vì ‘tội’ dám bảo hồ Gươm có nhiều hơn hai cụ rùa. Vì cái ông kia cũng rất yêu quý rùa hồ Gươm nên ông ấy cũng có rất nhiều tư liệu ảnh về rùa hồ Gươm. Có bằng chứng thế nên ông PGS mới chịu thua vì sự thật là thế!

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Ta thuộc loại ‘trí thức’ nào?

Hôm qua có nghe ông Phạm Toàn nói về trí thức ở Hà nội. Nghe thấy là lạ: “Trí thức ở Hà Nội bây giờ có lẽ nó chia ra làm ba loại. Một loại trí thức, tôi gọi là trí thức quan lại. Thứ hai là trí thức hưởng thụ, tức là dùng các hiểu biết của mình để sống, hưởng thụ. Loại thứ ba là các trí thức dấn thân
Đây là quan điểm cá nhân của ông Phạm Toàn về giới trí thức tại Hà nội. Thôi loại dân ngu cu đen như mình tốt nhất không bình loạn gì bởi thế chẳng khác nào đưa hòn đá sù sì đứng cạnh viên kim cương đẹp đẽ. Nhưng, cũng nên đặt mình thử vào ba cái loại trên xem mình có được là “trí thức” không nhỉ?!
1) trí thức quan lại’’
Rất tiếc ông Phạm Toàn không đưa ra khái niệm về cái loại trí thức này nên thành ra làm khó cho mình soi gương và học tập làm theo. Thôi,  thử nghĩ xiên, nghĩ xẹo cái ý này của ông (nếu có sai ý ông thì cũng xin ông bỏ quá vì chỉ số IQ của người đang viết hơi bị hạn chế…!) xem thế nào. Từ điển tiếng Việt không có từ này nhưng theo ngu ý của mình thì chắc là đó là những người ‘trí thức’ có chức sắc trong xã hội. Từ ‘quan lại’ ở đây chắc không được thiện cảm cho lắm vì từ ‘quan lại’ trong dân gian thường được người ta hay thêm chữ ‘bọn’ ở đầu. Loại trí thức này chắc là loại ‘trí thức’ có tri thức nhưng lại dùng tri thức của mình thực hiện cho tham vọng cá nhân chứ chẳng phục vụ gì cho xã hội, cho đất nước. Có thể hiểu loại này thường lợi dụng mác ‘trí thức’ của mình để báo hại nhân dân hơn là góp sức vào sự phát triển tốt đẹp của xã hội.
Nói chung chung, “trí thức quan lại’ là loại người có ‘tri thức’ được đào tạo bài bản để bóc lột nhân dân là chính.
Mình có thuộc loại này không? Thử xem tiếp hai loại kia cái đã chứ…

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Dạy toán, lý, hóa, sinh bằng ngoại ngữ…thí điểm hay thí mạng học sinh?


Bài viết này không có chủ định phân tích việc đúng sai của việc này mà chỉ ngẫm nghĩ trên cơ sở thực tế sẽ làm ra sao, được lợi gì cho học sinh hay không mà thôi


Tuy chính sách này không áp dụng cho 100% đối tượng học sinh bậc THPT mà chỉ tập chung vào các hạt giống học sinh giỏi, học sinh chuyên tại một số địa bàn. Tuy nhiên, các bất cập của nó thì là nhãn tiền.


Trình độ tiếng Anh của học sinh là điều cần quan tâm trước tiên

Theo chương trình dạy tiếng anh tại các cấp học, các cháu học sinh lớp 3 mới bắt đầu học tiếng Anh (ngoại trừ các trường học có đào tạo tiếng Anh cho học sinh từ lớp 1 chỉ để làm quen là chính). Hết lớp 5, hết lớp 9, và hết lớp 12 thì tiếng Anh các cháu cũng chỉ tập trung được kỹ năng đọc, hiểu, viết chứ kỹ năng nghe – nói còn rất yếu. Bản thân các gia đình có điều kiện cũng đã phải bỏ rất nhiều tiền để cho các cháu đi học tại các trung tâm Anh ngữ để bổ trợ thêm. Thử hỏi ở Hà nội và các thành phố lớn khác chất lượng đào tạo của các cháu chủ yếu do tự bỏ tiền đi học ở ngoài là chính bởi ở đó các cháu mới có cơ hội được cọ xát đầy đủ các kỹ năng học ngôn ngữ. Hôm vừa rồi, cháu gái đang học lớp 3 và cháu gái học lớp 9 nữa đều phàn nàn rằng các cô giáo đọc(phát âm) sai nhiều từ tiếng Anh quá! Tôi có hỏi tại sao thì cháu gái lớp 3 thẳng thắn nói rằng cô phát âm không giống các thầy cô dạy ở trung tâm Anh ngữ và cũng không giống chú…( tôi cũng là người tự phải học tiếng Anh nên khi dạy các cháu hoặc đọc từ cho các cháu đều phải hết sức thận trọng, phải tra lại từ điển hoặc nghe lại để cho chắc chắn!).

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

Truyền hình trực tiếp giờ trái đất - Ai sẽ xem?

Hôm nay, thứ 7 - ngày thứ 7  cuối cùng của tháng 3 sẽ là ngày tắt điện hưởng ứng giờ trái đất

Lịch truyền hình trực tiếp sẽ bắt đầu vào lúc 19h45 tối nay nhưng nghĩ thấy buồn cười vì lúc đó làm gì có điện mà xem! Chắc chắn công tắc điện sẽ không phải được tắt từ các công tắc từ gia đình của những người biết hưởng ứng mà là từ cầu dao tổng vào các khu dân cư của mấy bác thợ điện...!
Năm trước, để hưởng ứng giờ trái đất, mấy cụ điện lực cắt xoẹt điện thế là hưởng ứng giờ trái đất hoàn toàn, triệt để và không thể cưỡng nổi!
Thật buồn là những người hưởng ứng giờ trái đất không được xem, không được tận mắt không khí hưởng ứng phong trào này vì không có hoặc bị cắt điện.
Nếu nhà đài lịch sự hơn thì phát lại trương trình này ngay sau khi điện được các bác thợ đóng lại cho chứ  đường chơi quả "trực tiếp" thì đã biết mấy!
Thế nên người ta bảo chúng ta sáo rỗng cũng chẳng sai gì...!
hoachinh

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011

Bản tự kiểm điểm của một dân đen

Anh xin lỗi vì đã không thể khỏa lấp được sự lo lắng, hoảng sợ tột độ của em khi giá cả tăng lên vòn vọt từ cuối năm ngoái. Anh không dám đòi ăn ngon nữa mặc dù anh rất muốn. Em cứ mua lạc, mua vừng về nhà rồi anh sẽ giúp em thêm lửa, thêm muối vào làm muối vừng để đổi bữa…Anh đã cố gắng đêm thức thêm hai tiếng, cố tìm công việc parttime nhưng hình như ở cái tuổi của anh người ta lại sợ mình còn lanh lẹ quá nên không nhận…! Mà khốn nỗi thân anh không thể đi ăn cướp, không thể dọa nạt ai nên anh không thể làm đạo tặc được. Thuốc lá anh không dám hút nhiều, chỉ nửa gói mỗi ngày…rồi có khi anh cũng cố gắng bỏ thôi em ạ. Anh biết anh không thể nhảy cóc công việc này, công việc nọ vì em biết đấy, bây giờ mà chuyển công việc thì cũng sợ lắm…nhiều người đang thất nghiệp thế cơ mà. Thôi tính anh an phận thủ thường, em đừng trách anh thêm chi mà thêm khổ. Vả lại, chuyển công việc bây giờ là bọn nó ép lương đấy, có khi mình còn khốn khó hơn em ạ… Tóc anh có vài sợi bạc rồi, em hãy cùng anh cố gắng gắng gượng và cầu nguyện cho giá cả đừng leo thang.

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Cụ Rùa đôi điều nghĩ ngợi...

(Người viết không có ý bôi nhọ một hình ảnh đẹp đẽ - đối với nhiều người – mà chỉ viết dựa trên tư duy của loài người…và loại vật)

Quốc hoa, quốc túy, quốc ..vật. Có lẽ bây giờ chúng ta đã biết con vật biểu tượng của Việt Nam là gì rồi…cụ Rùa! Chưa một loài vật nào có sự thu hút báo chí, người dân Việt Nam trong thời gian qua như cụ Rùa ở Hồ Gươm. Là một đất nước với nền văn minh lúa nước, người Việt ta nên chọn con trâu hay cụ Rùa làm quốc vật?
Liệu có đủ khỏe trong môi trường này không?...

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2011

“tự do” và “ chợ đen” cái nào đúng?

Một điều khó hiểu của báo chí Việt Nam khi viết về thị trường Đô la (USD) là có hai khái niệm rất khác nhau : lúc bình thường thì cả trên ti vi, báo chí đều gọi thị trường thu mua ngoài ngân hàng là thị trường “tự do”, nhưng những lúc các cơ quan nhà nước vào cuộc để thanh tra, kiểm tra, rốt ráo thực thi pháp lệnh thì đồng loạt các phương tiện truyền thông gọi cái thị trường thu mua ngoại tệ ngoài ngân hàng là “chợ đen”. Thật nực cười!



Điều đáng sợ nhất là khi tỷ giá niêm yết của các ngân hàng đều niêm yết giá mua – bán rất rõ ràng nhưng chẳng có tính toán giá vàng nào lại căn cứ theo giá đô la mà ngân hàng niêm yết. Họ toàn dùng tỷ giá thị trường “tự do” để mà tính. Con số “tự do” của cái bị gọi là “chợ đen” luôn luôn được cập nhật đầy đủ. Mạng điện thoại của VNPT còn có cả một hòm thư để thông báo về thị trường tự do (chưa biết đã cắt chưa!) để mà cung cấp cho người dân nữa! Và nguy hiểm hết thảy nữa là các ngân hàng vẫn thanh toán cho các công ty nhập khẩu toàn theo tỷ giá “chợ đen” hoặc làm giá mà cả hai bên đều đồng thuận. Biện pháp của họ là bổ xung hàng loạt các loại phí, các loại hợp đồng vẽ vời vớ vẩn để thoát khỏi con mắt kiểm soát.

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Là người tiêu dùng thông thái – hãy nói không với K plus!

Cuối cùng thì câu chuyện “độc quyền” của K plus cũng như VTC đã chấm dứt!
 
Theo thông tin từ các báo đài, giải bóng đá ngoại hạng anh sẽ được phát miễn phí vào các ngày thứ 7 và thứ 2. Đài phát thanh và truyền hình Hà nội, dự kiến sẽ tiếp tục đàm phán với K plus để có thể phát đầy đủ các trận đấu của giải ngoại hàng vào ngày chủ nhật.
Việc làm này của đài truyền hình Hà nội là một trong những món quà ý nghĩa đối với những cổ động viên bóng đá. Có thể nói, đây là một món quà tinh thần đặc sắc dành cho đại chúng để đón chào đại lễ 1000 năm Thăng Long. Nhờ việc này mà dư luận bớt đi sự ngột ngạt và căng thẳng sau bao cú sốc về tình thần cũng như vật chất!

Truyền thông “cắn nhau”, ai được hưởng lợi?

Thông tin về việc các đài truyền hình liên tục công bố bản quyền phát sóng và kênh phát sóng của giải bóng đá ngoại hạng anh năm 2010 – 2011 khiến không ít người hâm mộ trong đó có tôi phải buồn lòng…



Các chiêu bài làm ăn của mấy nhà đài ai cũng biết nó “bẩn” như thế nào nhưng ai cũng đành phải chấp nhận. Vì lẽ, chúng ta không thể tự  đi mua sóng cho mình!
1. Tập cho khách hàng bỏ thói quen dùng của chùa, bao cấp – Các nhà đài đồng loạt sử dụng chung một chiêu bài!

Biến học sinh thành “chuột bạch” và giấc mơ lột xác.


Sau 12 năm, nhiều thế hệ các cháu học sinh vẫn bị biến thành “chuột bạch” phục vụ cho sự thí điểm cho một môn học được coi là ngôn ngữ thứ hai của công dân thế hệ mới: Tiếng Anh. Thể nhưng, vẫn còn nhiều điều đáng phải suy nghĩ khi bản thân những người có trách nhiệm vẫn dùng một khái niệm, một câu quen thuộc mà khi họ phát ngôn ra họ cứ nghĩ rằng tất cả các phụ huynh học sinh đều có cái đầu “vịt”. Phải chăng họ cho rằng lời họ nói với các bậc phụ huynh như “nước đổ đầu vịt”, “nước đổ lá khoai” nên họ cứ nhắc đi, nhắc lại mãi mà không thay đổi : SẼ DẦN RÚT KINH NGHIỆM!

“Thầy bói xem voi”, không “mù” cũng muốn thành “mù”

Nhân buổi ế hàng, năm ông thầy bói mù chuyện gẫu với nhau. Thầy nào cũng phàn nàn không biết hình thù con voi nó ra làm sao. Chợt nghe người ta nói có voi đi qua, năm người chung nhau tiền biểu người quản tượng xin cho con voi đứng lại để cùng xem.Thầy sờ vòi, thầy sờ ngà, thầy sờ tai, thầy sờ chân, thầy thì sờ đuôi.
Ðoạn năm thầy ngồi lại bàn tán với nhau.
Thầy sờ vòi bảo:
- Tưởng con voi nó thế nào, hóa ra nó dài như con đỉa!
Thầy sờ ngà bảo:
- Không phải, nó cứng như cái đòn càn chứ!
Thầy sờ tai bảo:
- Ðâu có! Nó to bè bè như cái quạt thôi!
Thầy sờ chân cãi lại:
- Ai bảo? Nó sừng sững như cái cột nhà!
Thầy sờ đuôi lại nói:
- Các thầy nói không đúng cả. Chính nó tua tủa như cái chổi xể cùng.
Năm thầy, thầy nào cũng cho mình nói đúng, không ai chịu ai, thành ra xô xát, đánh nhau toạt máu đầu, chảy máu.
Đấy là chuyện mấy ông thầy bói mù xem voi. Còn ở xã hội chúng ta không ít các sự việc mà người ta rõ ràng là có mắt mà vẫn như mù, vẫn muốn sờ để thay mắt đấy thôi!

Việt Nam và văn hóa “đánh chừa”!

Trong gia đình mỗi chúng ta có khi con nhỏ, cùng với quá trình phát triển của các cháu, không ít lần chúng ta dùng cụm từ “đánh chừa”. Các cháu đang đi bị ngã thì “đánh chừa” xuống đất, va phải cái gì làm bé đau chúng ta dậy các bé “đánh chừa” cái đó. Nói chung, cái mà chúng ta dậy bé là “đánh chừa” tất tật những cái gì mà làm bé không vừa ý, không hài lòng nhằm xoa dịu bé, động viên bé và an ủi bé. Lẽ cố nhiên là các bé thích được “đánh chừa” theo ý hiểu của mình.

“Đánh chừa” là một cụm từ được sử dụng từ rất lâu rồi mà bản thân chúng ta không rõ nó được sử dụng từ bao giờ. Tuy nhiên, chắc chắn cụm từ này sẽ tiếp tục lưu truyền trong thế hệ trẻ thơ và bố mẹ chúng – như tôi trong thời gian dài nữa…
Tuy nhiên, cái vấn đề mà bài viết này nói đến là văn hóa “đánh chừa” tiếp tục được những người lớn chúng ta sử dụng trong công việc và trong không ít một số lãnh đạo tại các cơ quan quản lý nhà nước.
1. Đổ lỗi, đổ tội cho người khác là một loại văn hóa “đánh chừa”
Ưu điểm của rất nhiều cá nhân là trong công việc chúng ta không hoàn thành hay không đạt được ý lãnh đạo hay ý mình thường chúng ta thường “đánh chừa” bằng cách đổ lỗi cho một người nào đó, một sự việc ảnh hưởng nào đó để không phải đối diện với sự thực về năng lực hay cách làm việc chưa đạt yêu cầu của mình. Sau khi “đánh chừa” là chúng ta có thể được động viên, an ủi về tâm lý mà không nhận thức hoặc chối bỏ nhận thức thực tế đang xảy ra. Sự việc này không phải là cá biệt mà xuất hiện ở rất nhiều lĩnh vực, rất nhiều doanh nghiệp hay các cơ quan. Cụm từ “đánh chừa” mà cha mẹ dạy hồi còn bé tiếp tục được nhiều cá nhân sử dụng triệt để, hiệu quả và nhuần nhuyễn. Đúng là bài học thời thơ ấu giúp ta “đánh chừa” được nhiều người và có nhiều khi là thoát được những áp lực, những nỗi hiểm nguy ngàn cân treo sợi tóc!

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Lời khẩn cầu của...dê cụ

Tôi ra đây có phải xưng danh không nhỉ?

Dù quý vị có đồng ý hay không thì tôi cũng vẫn phải xưng danh. Tại sao ư? Để cho quý vị không bị lầm lẫn khái niệm mà nghĩ xiên, nghĩ xẹo.
Tôi là một con dê cụ. Dê cụ theo đúng nghĩa của loài dê chứ không phải là danh từ mĩ miều mà loài người sử dụng để gán cho một nhóm người. Để trở thành một con dê cụ, tôi đã phải trải qua một quá trình rèn luyện thân thể, trí tuệ và bản lĩnh của loài hết sức nghiêm túc. Điều đó cũng có nghĩa là để đạt được chữ cụ trong loài dê chúng tôi thì bản thân tôi ngoài tuổi tác phải đảm bảo thì trong cuộc sống cũng như sinh hoạt tôi phải hết sức thận trọng và phải sống theo đúng chuẩn mực của loài.



Nối mạng đường sắt Asean, Singapore…giấc mơ ơi đừng tan!

Là một người dù chẳng có tiền nhiều để đi du lịch nhưng cứ mỗi khi nghe thấy dự án đường sắt cao tốc (ĐSCT) được hâm nóng là tim tôi lại bổi hổi, bồi hồi. Sung sướng biết bao khi chỉ mất vài giờ đồng hồ là đã đến TPHCM, đỡ phải mất công chờ đợi và ngồi trên tuyến tàu Bắc – Nam xập xệ bẩn thỉu có thể ỉa đái thoải mái qua cái lỗ con con trong nhà vệ sinh trên tàu!
Tại sao người ta cứ phản đối này nọ. Rõ ràng ĐSCT là một đột phá trong việc giải quyết đi lại cho biết bao nhiêu lượt người mỗi năm. Có ĐSCT rồi bố thằng Việt Nam è lại – è lái nào làm khó khách hàng được. Sự ra đời của ĐSCT là đối trọng lớn cho mấy ông tàu bay đắt đỏ…
Rồi sẽ đến lúc (mà chẳng biết lúc nào) chúng ta còn có thể ngồi tàu từ Hà nội, hay TPHCM mà đi thẳng sang Singapore kia kìa, đi chu du khắp nơi ở Asean và sang tận Côn Minh – Trung Quốc. Nghe đã đủ sung sướng rồi… Còn phải lăn tăn, thắc mắc làm gì…Đúng là một giấc mơ, mơ mãi mà vẫn chưa tới mặt đất!

Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

A lê hấp - chúng ta cùng cởi




A lê hấp – chúng ta cùng cởi
Giữa nhạc nền ngây ngất rộn vang
Có thôi một chút bàng hoàng
Của mấy ông cụ, không màng…ấy thôi
A lê hấp – chúng ta cùng cởi
Giữa nhập nhòe đèn đỏ đèn xanh
Lột vỏ, ta giữ lại …nền
Có ngắn hơn chút…sướng rên còn gì!

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Đông chưa chắc đã mạnh

“có hiện tượng rất nhiều bộ có nhiều thứ trưởng hơn so với quy định. Nhiều bộ còn “phình” cả số phó vụ trưởng” là hiện tượng thừa cán bộ trong các bộ, ngành của Việt Nam
Tại sao lại nhiều?
Thứ nhất, vì Việt Nam là quốc gia mà ở đó có quá nhiều các ông thầy và thiếu các ông thợ nên việc kiếm sống phụ thuộc rất nhiều vào tước vị. Không có tước vị cũng coi như là không có bổng lộc, mà không có bổng lộc thì cũng không thể giàu có lên được

Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

Nhật ký của chim

Hôm nay trời ấm áp. Những tia nắng tan nhẹ trong cái hiu hiu heo may về. Nằm trong lồng ngẫm ra cái mối cộng sinh trong thế giới này thật buồn cười.
Tôi là một chú chim. Tôi luôn tự hào vì mình là loài chim may mắn. Vì sao ư? Vì tôi có giọng hót hay và biết nói …tiếng người.
Vì biết nói tiếng người – cho dù cái tiếng người tôi phát âm chẳng biết có hay, có chuẩn không – nên tôi được cưng chiều lắm. Ai cũng yêu mến tôi, lo lắng chăm sóc cho tôi. Cho dù có lúc tôi chửi mắng, tôi tức giận với con người nhưng họ vẫn yêu tôi. Ngày ngày họ vẫn cho tôi ăn ba bữa, tắm rửa sạch sẽ cho tôi để tôi có thể hót cho họ nghe, nhắc lại những từ mà họ dạy. Tôi chả biết họ dạy tôi nói gì chỉ có điều tôi thấy họ thường cười kha khả vẻ thỏa mãn khi họ được nghe tôi nói thứ ngôn ngữ của họ.

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Lậu ơi từ đâu tới?




Lậu ơi từ đâu tới?
Từ thực tế đấy thôi
Nhà đất cao ngất trời
Sao có tiền mua nổi
Lậu ơi từ đâu tới
Mà khắp nẻo vùng xa
Len lỏi khắp mọi nhà
Lậu nhưng là phần chính…

Lương liên tục điều chỉnh
Làm cuộc sống khó thêm
Nếu không có “phần mềm”
Lương kia sao đủ nổi!

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

Người khổng lồ chưa biết …đi!

Vẫn phải nhập khẩu đến 70% lượng xăng dầu vậy mà nhà máy lọc dầu Dung Quất đang phải ngửa tay xin hợp đồng cung cấp đến các doanh nghiệp để tránh tồn kho! Chuyện tưởng như đùa…

Một góc nhà máy lọc dầu Dung Quất

Chậm trễ ngay tại sân nhà?
Vẫn biết rằng kinh tế thị trường cạnh tranh lành mạnh, ai có giá thấp hơn thì mua. Vậy có phải chăng giá xăng, dầu sản xuất tại nhà máy lọc dầu Dung Quất (NMLDDQ) lại cao hơn giá nhập khẩu? Nếu quả thật đúng như vậy thì số lượng hang tồn kho tại NMLDDQ sẽ tăng chứ không chỉ dừng ở con số 730.000 tấn. Đến lúc đó NMLDDQ sẽ phải giảm công suất hay đóng cửa? Mới hoạt động được 9 tháng nhưng rõ ràng nhà máy lọc dầu đầu tiên, duy nhất ở hiện tại đã chứng tỏ khả năng đáp ứng và sức mạnh sản xuất của mình.