Chào mừng đến với gia đình hoachinh
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

Thơ tổng kết năm 2011: Kinh tế


Tân Mão đã dần dà đi hết
Tết đến rồi tổng kết năm thôi
Năm qua sắp khép lại rồi
Vậy mà dân vẫn đua nhau kéo cày
—–
Bởi kinh tế năm nay tuột dốc
Khi thị trường chứng khoán bốc hơi
Thật là chua xót, than ôi
Bức tranh chưa tỏ nét chừng đã hoen

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Chúc mừng hạnh phúc: Minh Hiếu & Nguyệt Minh


Chúc mừng hạnh phúc đôi bạn: Minh Hiếu – Nguyệt Minh
Đám cưới rộn rã tiếng cười
Cô dâu chú rể rạng ngời đẹp thay
Bên nhau hạnh phúc tràn đầy
Trăm năm như vẫn phút giây ban đầu “
Hà nội, 25/11/2011
hoachinh

Chúc mừng hạnh phúc: Văn Viết & Phương Anh


Chúc mừng hạnh phúc đôi bạn: Văn Viết  & Phương Anh
” Trăm năm hạnh phúc lứa đôi
Cháu con đầy đủ sum vầy sớm hôm
Dẫu cho đầu bạc răng long
Tình ta thắm thiết mặn nồng keo sơn “
Hà nội, 25/11/2011
hoachinh

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Từ những điều giản dị


Sau ngày cưới ta là chồng vợ
Chung mái nhà và chung những ước mơ
Cùng vui đùa trong tiếng hát con thơ
Em ơi, nói sao những niềm yêu, thương nhớ…

Vè đột phá


Ve vẻ vè ve
Nghe vè đột phá

Vừa ngồi ghế đã
Công việc bù đầu
Bắt đầu từ đâu?
Thôi thì…đường xá

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Em


Môi em giọt nước mát trong
Anh sao như muốn uống hoài không thôi
Í a tiếng sáo vang rồi
Hàng mi em chớp, nét ngà thêm tươi
Ôi nghe có tiếng em cười
Anh muốn tan giữa mây trời và em…
Hà nội, 22/10/2011
hoachinh

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

Ngày mai tôi sẽ đi...

















Ngày mai tôi có đi…
Trên con đường đầy nắng
Rực màu đỏ tươi
Của cờ, hoa…
Và màu áo thiên thanh

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Mừng thọ cha tuổi 70


Năm nay mừng thọ bảy mươi
Cha ơi, cha đã già rồi đó ư?
Cháu con ai cũng mong chờ
Chúc cha trường thọ, thêm nhiều sắc xuân

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Căn nhà và cha

Gần 25 năm rồi, nhớ lại cái thời khó khăn, khổ cực phải sống trong ngôi nhà làm bằng bùn đất và tre nứa ấy sao mà thấy ý nghĩa cuộc sống của hiện tại thật tuyệt vời. Con tôi, các cháu tôi không bao giờ biết được nỗi khổ của thế hệ ông bà, cha mẹ chúng đã phải vất vả thế nào. Âu đấy cũng là may mắn cho chúng. Cơm độn, cám nếp ăn thay cơm sẽ không có trong đầu chúng. Ngần ấy năm rồi, tôi vẫn không quên được cái ngôi nhà cũ đấy lỗ thủng ấy của bố mẹ. Tự dưng muốn khóc,… Ba anh em tôi đã lớn lên như thế…
======



Cha dầm mình trong ao tù
Xúc từng gầu bùn tanh rớt
Mặt mũi cha lem luốc
Quần áo xông mùi nôn nao

Mẹ tôi

Bài thơ này viết đã mười năm rồi. Nay đọc lại khi mình đã làm cha sao thấy bồi hồi, xao xuyến lạ. Mẹ ơi, một đời vất vả, vậy mà con chỉ viết tặng được mẹ vài dòng ngắn ngủi. Mẹ đừng buồn nhé, con vẫn mạnh khỏe và đang trưởng thành đó mẹ…

=============================
Hạnh phúc của mẹ
là những đứa con khỏe mạnh
Hạnh phúc của mẹ
là những đứa con trưởng thành
***
Cuộc đời mẹ nhọc nhằn sớm tối
Bắp chân thâm giữa ruộng lúa mênh mông
Nhìn đàn con thơ mẹ thấy ấm lòng
Các con lớn khôn là mẹ vui sướng lắm
***
Vắng cha…một mình ngụp lặn
Bụi đường, gió sương làm da mẹ nâu đen
Có bao giờ mẹ đứng trước gương soi
Hay mãi lắng lo cho chúng con từng giấc ngủ
***
Cả đời mẹ, cả đời lam lũ
Đêm thâu đêm làm tóc mẹ bạc,…mẹ ơi
Trong tim mẹ ngàn ánh sao trời
Mãi không bao giờ nguội tắt
-hoachinh: Kính tặng mẹ, Hà nội ngày 17/02/2000-

Lãng đãng chiều đông Hà nội mưa

Lâu rồi hôm nay mới lục lại những bài thơ cũ. Đã bao năm rồi, góc ký ức ấy…đã trôi xa, xa mãi…
Lãng đãng chiều đông Hà nội mưa
Vòm lá xác xơ nơi một thời thương nhớ
Đã bao đêm mình một mình trăn trở
Hơi ấm ngày xưa, như vệt nước lăn dài

Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Nào chúng ta cùng...chặn



Ngăn ngăn nữa những trang mạng rác
Cho dân ta sạch sẽ tâm hồn
Trẻ em đỡ bị bủa vây
Bởi trang tin sex lan tràn khắp nơi
=========
Ngăn ngăn nữa ngăn vào facebook
Lũ điêu dân kia chớ vội mừng
Đờ – nờ – ét (*) vẫn không xong
Có mà trắng mắt cả đêm cục cày
===========
Cấm không được, phải ngăn cho chắc
Kêu gào ư  mặc kệ chúng mày
Cuộc chiến cân sức không đây?
Ai thua, ai thắng rõ ràng đấy thôi!
========
Tuyên  truyền láo, nhọ bôi danh dự
Để dân đen tỏ sự bất bình
Mổ toàn những chuyện linh tinh
Xẻ toàn những chuyện dân mình không ưa
========
Tiêu cực hả? Còn kia đoàn thể
Phạm pháp ư? Thể chế ta còn
Toàn dân quyết chí vững bền
Không nghe lời bọn bán mình cầu vinh
========
Hãy thận trọng đương đầu tỉnh táo
Hãy lặng thầm diệt lũ yêu ma
Ngăn ngăn ngăn nữa, chúng ta
Không cho chúng chỗ có nhà…dung thân!

hoachinh

(*) DNS : Một cách vượt tường lửa vào các trang bị chặn mà nhiều người đã sử dụng.

Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

Cuối năm tổng kết vui thơ: Văn hóa – Xã hội – Thể thao




Năm con hổ có nhiều sự kiện
Gắn với nhiều lễ hội rất to
Ngàn năm văn hiến đó là
Đại lễ hoành tráng thủ đô dậy mình
Với chi phí rất là khiêm tốn
Hội nghìn năm đáng để ngợi khen
Tinh thần dân tộc nước Nam
Được dịp sánh với bạn bè khắp nơi
Mặc dù vậy có vài vết rạn
Khi hội hè đúng lúc lũ qua
Miền Trung nước trắng ngập nhà
Hà nội đèn rực, pháo hoa ngập trời

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

Cuối năm tổng kết vui thơ















Chiều cuối buổi hôm nay rảnh rỗi
Có thời gian ngẫm nghĩ sự đời
Cuối năm thời khắc đến rồi
Làm chút tổng kết qua vài vần thơ

Về kinh tế năm nay nhiều sốc
Khi giá tăng, lạm phát leo cao
Tiền kiếm chẳng dễ chút nào
Theo nhau hàng hóa leo cao ngất trời

Bà nội trợ thở than kêu hỡi
Lương tăng sao khốn khó bội phần
Ngày ba bữa chợ tần ngần
Cái gì cũng đắt phân vân mua gì?

Vàng đánh võng xuống lên ầm ĩ
Trị giá tăng theo hệ số hai
Dân tình đỏ mắt theo hoài
Mật xanh nanh đỏ mắt vàng vọt theo

Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010

Lại tăng…!




Vàng thì vun vút leo cao
Đô la chẳng kém vèo vèo tăng theo
Chỉ thương cho phận dân nghèo
Cong lưng, méo mặt vậy mà chẳng no
****
Xã hội bàn toàn chuyện to
Vina(shin) nào đó lỗ vài tỷ đô
Lại còn cái chuyện ông bô(xít)
Rước vào tai họa nghìn người không ưa
****

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Lậu ơi từ đâu tới?




Lậu ơi từ đâu tới?
Từ thực tế đấy thôi
Nhà đất cao ngất trời
Sao có tiền mua nổi
Lậu ơi từ đâu tới
Mà khắp nẻo vùng xa
Len lỏi khắp mọi nhà
Lậu nhưng là phần chính…

Lương liên tục điều chỉnh
Làm cuộc sống khó thêm
Nếu không có “phần mềm”
Lương kia sao đủ nổi!