Gần 25 năm rồi, nhớ lại cái thời khó khăn, khổ cực phải sống trong ngôi nhà làm bằng bùn đất và tre nứa ấy sao mà thấy ý nghĩa cuộc sống của hiện tại thật tuyệt vời. Con tôi, các cháu tôi không bao giờ biết được nỗi khổ của thế hệ ông bà, cha mẹ chúng đã phải vất vả thế nào. Âu đấy cũng là may mắn cho chúng. Cơm độn, cám nếp ăn thay cơm sẽ không có trong đầu chúng. Ngần ấy năm rồi, tôi vẫn không quên được cái ngôi nhà cũ đấy lỗ thủng ấy của bố mẹ. Tự dưng muốn khóc,… Ba anh em tôi đã lớn lên như thế…
======
Cha dầm mình trong ao tù
Xúc từng gầu bùn tanh rớt
Mặt mũi cha lem luốc
Quần áo xông mùi nôn nao
***
Cán gầu bóng soi hình cha
Những đêm cồn cào không ngủ
Tường nhà mùa này lại lở
Bão…trong ngoài nhà đều mưa
***
Nhà mình tường che mỏng lắm
Bùn đắp trên thân tre cành
Gió đông ngoài trong đều lạnh
Cha và chiếc áo mỏng tanh
***
Áo trắng học trò con mặc
Thân cha đen cháy nắng trời
Đen màu bút chì con viết
Đâu bằng mình cha đêm đông!
***
Cha…
một đời đầm mình ngụp lặn
Mặc lên con tương lai ngập nắng trời
Cha ơi…cho con mỗi tiếng nô cười
Đánh đổi của cha biết bao giọt sống.
hoachinh – 17/03/2000-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét