Chào mừng đến với gia đình hoachinh

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

Cuối năm tổng kết vui thơ















Chiều cuối buổi hôm nay rảnh rỗi
Có thời gian ngẫm nghĩ sự đời
Cuối năm thời khắc đến rồi
Làm chút tổng kết qua vài vần thơ

Về kinh tế năm nay nhiều sốc
Khi giá tăng, lạm phát leo cao
Tiền kiếm chẳng dễ chút nào
Theo nhau hàng hóa leo cao ngất trời

Bà nội trợ thở than kêu hỡi
Lương tăng sao khốn khó bội phần
Ngày ba bữa chợ tần ngần
Cái gì cũng đắt phân vân mua gì?

Vàng đánh võng xuống lên ầm ĩ
Trị giá tăng theo hệ số hai
Dân tình đỏ mắt theo hoài
Mật xanh nanh đỏ mắt vàng vọt theo


Đô la khiến tiền mình trượt giá
Qua một năm mất một phần mười
Doanh nghiệp chẳng thấy nụ cười
Tiền lo chẳng khác chạy từng bữa ăn

Chứng khoán giãy giụa về tận đáy
Nhiều cổ đông bán tháo chạy làng
Phát hiện nhiều chuyện trái ngang
Bán mua chẳng khác chợ đen chút nào

Bất động sản năm nay thêm nóng
Khi đầu tư vùn vụt chảy vào
Giá cao, mua vẫn ào ào
Có chăng cái việc om hàng, đợi xem…

Nhắc lại chuyện Sơn Tây mới thấy
Chuyện đất đai sao lắm nguồn cơn
Tưởng rằng trục lớn Thăng Long
Kéo theo ảo tưởng đổi đời con dân.

Kinh tế thủng Vina(*) bị đắm
Làm quốc gia ngập gánh nợ nần
Con thuyền vĩ đại vỡ tan
Đắng cay, chua xót nhìn nghìn tỷ trôi

Rồi đường sắt vượt lên cao tốc
Với giá thành được tính bằng Đô(la)
Đúng là ý tưởng điên rồ
Trẻ em đi học bằng tàu, lạ thay…

Dân phải đóng tiền làm cao tốc
Nhưng giá dùng cho khách hạng sang
Còng lưng đóng thuế vậy mà
Nhìn tàu cao tốc như là đồ chơi

Chuyện boxit tốn bao mực giấy
Làm nóng ran ghế họp, nghị trường
Bao nhà lãnh đạo yêu dân
Khuyến cáo dừng lại  vì nhiều âu lo

Việc đã quyết  vẫn làm, vẫn tiếp
Lợi  nhuận còn chờ đợi tương lai
Dân tình than ngắn thở dài
Tai họa không biết có tìm đến không.

Và lại chuyện thuê rừng, thuê đất
Giá rẻ bèo bao khắp Việt Nam
Rừng xưa che bước quân nhân
Rừng nay là chỗ ẩn quân kẻ thù?

Miền Trung khúc ruột đau nhức nhối
Lũ tràn về xóa trắng ruộng nương
Người chết, tang tóc đau thương
Nén nhang còn đó vấn vương lòng người

Kinh tế với biết bao hiểm họa
Cho hôm nay cho cả tương lai
Dân mình chẳng biết kêu ai
Khi tiền trợ giá “chỉ vài trống canh”

Vẫn phải sống dù thêm vật lộn
Chỉ ước mong tay lái vững chèo
Cho dân thoát khỏi kiếp nghèo
Đời no đủ, xã hội nào…cũng theo.

Hoachinh

(*) Vinashin

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét