Chào mừng đến với gia đình hoachinh

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

Câu chuyện của bìa sách

Hôm qua, tình cờ hướng dẫn cháu gái học bài môn toán học lớp 3. Khi đọc đến bìa sách thì thấy bìa sách của cuốn “Vở bài tập toán lớp 3 – Tập một “ của nhà xuất Giáo dục có phép tính nhân và chia mà tích (với phép nhân) và số bị chia (với phép chia) là một số có 4 chữ số. Tôi thấy ngạc nhiên vì sau khi xem tất cả các bài toán có trong cuốn vở bài tập này thì thấy chương trình học kỳ một của các cháu không có một phép tính nhân, hay chia nào mà có tích và thương đến tận 4 chữ số! Rất lạ…
Bìa một đằng, nội dung một nẻo.
Bìa sách không khác nào cửa sổ của mỗi một quyển sách giáo khoa. Bìa sách tuy chỉ là tờ bìa của cuốn sách nhưng ít nhất nó cũng thể hiện được một phần hay nội dung trong chương trình học của cuốn sách –nhất là sách giáo khoa. Trong khi chương trình học ở kỳ một không có phép tính nhân, chia nào liên quan đến 4 chữ số nhưng tờ bìa của nó lại là một phép tính nhân, chia tới tận 4 chữ số. Đúng là một điều kì quoặc! Nhưng điều kì quoặc hơn là trên sách giáo khoa toán học(giáo trình học) lại là một phép tính nhân và chia có tích và số bị chia là số có 3 chữ  số!

Nhận thức của chúng ta thua một học sinh lớp 6?

Đọc bức thư đoạt giải cuộc thi viết thư quốc tế năm 2009 của cháu Hồ Thị Hiếu Hiền (THCS Tây Sơn, Đà Nẵng) mà thấy có nhiều điều mừng và nhiều điều đáng buồn.
Mừng vì cháu có tài năng, có nhận thức sâu sắc, có lời văn mượt mà, chân tình và đầy tính người. Mong sao, cháu sẽ là một người thành công trong cuộc sống sau này.
Buồn vì những điều cháu nói đến trong thư về các thế hệ ông bà, cha anh, và rất nhiều người trưởng thành khác lại có thái độ bàng quang, lơ là với căn bệnh AIDS. Điều cháu trăn trở có lẽ khiến nhiều lãnh đạo của các ban ngành phải nhìn vào đó mà học tập. Có được sự trăn trở, có được giải pháp cụ thể đế biến thành hành động như cháu quả là hiếm hoi.

Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010

“Lạm thu” hay là ăn cướp giữa ban ngày

Cha mẹ, chú bác tôi từng là giáo viên. Khi nói chuyện với các cụ về mấy cái khoản thu “lạm” diễn ở nhiều trường, nhiều nơi trên đất nước các cụ chỉ thở dài. Đã qua rồi cái thời “chuột chạy cùng sào” cùng với sự phát triển của xã hội. Đảng, nhà nước đang cố gắng hết sức để nâng cao mức sống cho nghề giáo. Tuy nhiên, so với nhiều ngành, nghề giáo vẫn là nghề có thu nhập khiêm tốn. Có phải vì vậy mà nhiều giáo viên, nhiều người lãnh đạo trong ngành giáo dục không thể sống với cái tâm nghề nghiệp mà bỏ mặc cho sự xoay vần của tiền bạc? Biến chất, thoái hóa đạo đức không dừng lại ở một số cá nhân mà đã lan rộng như vết dầu loang trên mặt nước. Các khoản “lạm thu” cứ “len lỏi khắp nơi “[1] khiến chúng ta không khỏi xót xa về sự biến chất, tha hóa của không ít cán bộ ngành giáo dục. Họ chỉ biết tiền, tiền, tiền và tiền. Chữ “thầy” mà xã hội đặt họ ở vị trí trang trọng đã bị lem luốc, bôi bẩn bởi ma lực của đồng tiền.
“Lạm thu” hay ăn cướp có tổ chức?
Có lẽ vì nhiều trường không bị kiểm toán nên việc thu chi của nhiều trường rất dễ dàng. Tiền thu, tiền chi của trường không biết có ngành, có cơ quan nào kiểm soát không mà bây giờ các trường thu tiền dễ thế. Họ “vẽ ra đủ thứ loại tiền rồi bắt phụ huynh đóng”[2]. Trắng trợn chưa! Vậy mà “không phụ huynh nào dám há miệng phản ứng” [2]. Như thế có khác nào các trường này là những thằng ăn cướp dưới cái ô đầy trọng vọng: Giáo dục!

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Sáu năm ngày ấy

Sáu năm rồi kể từ ngày ấy
Giờ chúng ta đã là một gia đình
Vẫn nhớ lần đầu, em rực rỡ tươi xinh
Vạt áo trắng gữi hồn anh ở lại
——
Góc cầu thang anh còn nhớ mãi
Lần đầu tiên, đôi ánh mắt ta trao
Và góc phố nào cho ta những nôn nao
Của một thủa đôi mình chung nhịp bước

Điều anh muốn nói














Em ơi “có điều anh muốn nói với em…”
Điều gì vậy… sao ngập ngừng không nói
Sao anh bỗng  thấy lòng mình ….đói….
Mâm cơm phần anh vẫn ấm nóng đây mà…
—–
Em ơi “ Có điều anh muốn nói với em…”
Còn điều chi, sao anh cứ  ngập ngừng…nữa vậy?
Cổ họng anh bỗng nhiên khát cháy
Cốc nước mát  lành  em vừa rót  còn đây!
—–
Nhưng… em ơi…. anh muốn nói điều này….
….Vâng, sao vậy, sao ngập ngừng  chưa nói…?
Em có biết… trái tim anh thúc… gọi…
Anh nói điều này… anh đã… yêu em…

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2010

Khai bút đầu Xuân

Năm nay – xuân mới Canh Dần
Chúc mọi điều tốt lần lần đến thăm
May mắn theo đến hết năm
Công danh trọn vẹn, gia đình phúc an
***
Khỏe như tùng giữa đại ngàn
Mọi việc trọn vẹn, muôn vàn ngợi ca
Nỗi buồn mau chóng trôi qua
Nụ cười luôn nở trên môi đấy mà
***
Xuân sang, Tết đến mọi nhà
Thêm một tuổi mới thật là vui thay
Toàn gia vui vẻ sum vầy
Giòn tan tiếng trẻ, vui đầy niềm vui…
Hà nội, 16/02/2010 ( tức mùng 3 Tết Canh Dần 2010)
Dương Quốc Chính

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

Một màu tím biếc
Ta dành cho em
Cho những tháng ngày
Bên nhau nồng thắm
—-
Một màu tím biếc
Anh tìm trong em
Là mối tình nồng
Không gì sánh được
Một màu tím biếc
Tìm trong mắt em
Như lời nhắn nhủ
Lúc đưa em về…
Một màu tím biếc
Hay lời nguyện cầu
Cho mình mãi sẽ
Cả đời bên nhau
Hà Nội, 02.01.04

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010

Nét xuân

Xuân trong sắc nắng giòn tươi
Xuân trong đào biếc bung trời xôn xao
Xuân trong búp cựa rào rào
Xuân trong nét ngọc thanh tao buông mành.

Còn lại hư không

Tắt ngấm rồi tinh yêu thủa trước
Xa mãi rồi những đợi chớ náo nức
Cũng chẳng còn cõi yêu đương siêu thực
Phút ly tan rợn rợn sắc hoa vàng…
***
Đường về chẳng còn rộng bước thênh thang
Lau cỏ mọc đìu hiu vài tiếng gió
Nếu là ngày xưa hẳn ta sẽ chẳng dài tiếng thở
Và sẽ vội vàng cất chúng giữa trang thơ

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

Phút ngỡ ngàng

Hẳn rằng em phải yêu lắm người ta
Những trang thư , ô kìa vẫn còn dang dở
Không muốn gửi để đôi lần trộm giở
Liếc vài dòng, tìm lại phút yêu đương